Những huyền thoại và truyền thuyết của Ai Cập” của Lewis Spence là một tác phẩm lịch sử được viết vào đầu thế kỷ 20. Cuốn sách khám phá vào bức tranh phong phú về thần thoại và nền văn minh Ai Cập cổ đại, đi sâu vào những niềm tin, vị thần và tập tục phức tạp đã định hình cuộc sống và văn hóa của người Ai Cập. Phần mở đầu của tác phẩm mở ra cơ hội để xem xét chi tiết bối cảnh tôn giáo và thần thoại của Ai Cập, đặc biệt là sau khi Bia Rosetta được giải mã. Spence cho rằng việc hiểu rõ thần thoại Ai Cập là điều thiết yếu để nắm bắt toàn diện nền văn minh này, đồng thời chỉ ra sự phức tạp trong hệ thống các vị thần và những truyền thuyết đã phát triển qua hàng ngàn năm. Ông cũng đề cập đến các chủ đề như thuyết vật linh, chủ nghĩa tượng thần và chủ nghĩa totem, cho thấy mối liên hệ sâu sắc giữa thần thoại Ai Cập với các nền văn minh cổ đại khác. Những phân tích trong cuốn sách gợi ý về việc các vị thần và nghi lễ địa phương đã góp phần tạo nên bức tranh tôn giáo phong phú nhưng đôi khi rối ren của Ai Cập cổ đại.