Mùa thu thời Trung cổ” của Johan Huizinga là một công trình nghiên cứu lịch sử được xuất bản vào năm 1919. Tác phẩm này tập trung phân tích tình hình tại Pháp và Hà Lan trong thế kỷ XIV và XV, và Huizinga cho rằng sự quá mức cầu kỳ và lãng mạn trong đời sống triều đình thời Trung cổ đã đóng vai trò như một cơ chế phòng vệ trước sự tàn bạo ngày càng gia tăng của xã hội. Dựa vào các biên niên sử và tác phẩm văn học thay vì các tài liệu lưu trữ, công trình này đã mở đường cho lĩnh vực nghiên cứu về văn hóa và tâm lý con người trong lịch sử, giúp tái hiện bầu không khí của toàn bộ một thời đại thông qua phong cách văn chương.