Bài thơ “Georgicon” của Virgil được cho là đã được xuất bản vào năm 29 trước Công nguyên. Tác phẩm này không miêu tả nông nghiệp như một hình ảnh yên bình, đầy vẻ đẹp tự nhiên, mà thể hiện quá trình con người phải đấu tranh chống lại thế giới tự nhiên hung hãn. Gồm bốn phần, “Georgicon” đề cập đến các lĩnh vực trồng trọt cây trái, trồng nho, chăn nuôi gia súc và nuôi ong. Thông qua những hướng dẫn kỹ thuật cụ thể cùng các câu chuyện thần thoại (như câu chuyện về Aristaeus và Orpheus), Virgil đã phân tích những mâu thuẫn giữa lao động của con người và sức mạnh của thiên nhiên, giữa thời kỳ hoàng kim và hiện thực đương đại, giữa đạo đức nông thôn và sự suy đồi ở thành thị. Như vậy, ông đã kết hợp được mục đích giáo dục với yếu tố kịch tính sử thi trong tác phẩm của mình.