Sự phát triển của thể loại tiểu thuyết lãng mạn và sự xuất hiện của các hình thức ẩn dụ” là tác phẩm lịch sử về văn học châu Âu, được viết vào cuối thế kỷ 19 bởi George Saintsbury. Cuốn sách này nghiên cứu sự phát triển của văn học tiếng địa phương trong thế kỷ 12 và 13, đặc biệt là sự thịnh vượng của thể loại tiểu thuyết lãng mạn và sự xuất hiện của các hình thức văn học ẩn dụ. Tác phẩm phân tích nhiều trào lưu văn học cùng bối cảnh văn hóa liên quan, với trọng tâm đặc biệt là văn học Pháp và ảnh hưởng của nó đối với các truyền thống văn học tiếng địa phương khác. Phần mở đầu cuốn sách giải thích rõ mục đích của loạt tác phẩm này: cung cấp cái nhìn tổng quan toàn diện về văn học châu Âu trong bối cảnh lịch sử. Saintsbury chỉ ra những hạn chế của việc chỉ tập trung vào văn học tiếng Latinh, cho rằng mặc dù thể loại này đóng vai trò quan trọng, nhưng các ngôn ngữ tiếng địa phương mới là yếu tố then chốt để hiểu rõ bức tranh văn học của thời kỳ đó. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của ảnh hưởng của tiếng Latinh đối với sự phát triển của văn học tiếng địa phương, đặc biệt qua các thể loại như văn học hài hước, thánh ca và triết học học thuật. Những nội dung này mở đường cho việc phân tích chi tiết các tác phẩm và thể loại văn học đặc trưng của thế kỷ 12 và 13, đồng thời dẫn đến những cuộc thảo luận sâu rộng hơn về các tác phẩm tiểu thuyết hiệp sĩ và sự phức tạp trong biểu đạt văn học thời Trung cổ ở các chương tiếp theo.