Lâu đài La Belle-au-bois-dormant” của Pierre Loti là một cuốn tiểu thuyết được viết vào cuối thế kỷ 19. Câu chuyện khám phá những chủ đề về nỗi nhớ quê hương, di sản gia đình và sự trôi qua của thời gian, thông qua hành trình của nhân vật chính trong việc tìm lại ngôi nhà tổ tiên đã bị thời gian và biến đổi xã hội làm mất đi. Trọng tâm của câu chuyện là mối liên kết cảm xúc sâu sắc giữa nhân vật chính với quá khứ, cùng những suy ngẫm về thời thơ ấu của mình, đan xen với mối quan hệ với con trai mình. Phần mở đầu cuốn sách tạo ra không khí suy tư khi người kể chuyện nhìn lại ý nghĩa của ngôi nhà gia đình thuộc về tổ tiên người Huguenot – ngôi nhà mà anh đã phải chờ đợi nhiều năm mới có thể sở hữu. Trong hành trình cùng con trai, người kể chuyện hoài niệm về những ký ức tuổi thơ liên quan đến ngôi nhà và hòn đảo nơi nó tọa lạc. Tuy nhiên, chuyến đi trong cơn mưa lại gợi lên cảm giác u sầu khi anh phải đối mặt với những thay đổi mà thời gian đã mang lại cho cả cảnh vật lẫn ký ức của mình. Khi họ tiến gần đến ngôi nhà tổ tiên, người kể chuyện cảm nhận được sự pha trộn đầy xúc động giữa niềm mong đợi và nỗi lo lắng – bởi vì ngôi nhà giờ đây chỉ còn là di tích của quá khứ, đang “ngủ yên” trong thời gian.