Các nguyên lý cơ bản của siêu hình luận đạo đức” của Immanuel Kant là một tác phẩm triết học được viết vào cuối thế kỷ 18. Tác phẩm này đã đặt nền móng cho lý thuyết đạo đức hiện đại, đặc biệt là về các nguyên tắc cơ bản của triết học đạo đức và bản chất thiết yếu của nghĩa vụ con người. Kant đã phân tích các khái niệm như ý chí tốt, nghĩa vụ đạo đức và cách xây dựng những quy tắc đạo đức vượt ra ngoài những xu hướng cá nhân, đồng thời đề xuất một khung lý thuyết dựa trên các nguyên tắc lý trí để hiểu về đạo đức. Ngay từ phần mở đầu, Kant đã bàn về sự khác biệt giữa các nhánh triết học và lập luận rằng cần có một ngành siêu hình luận đạo đức độc lập với ảnh hưởng của các yếu tố thực nghiệm. Ông cho rằng những hành động đạo đức thực sự phải xuất phát từ một ý thức nghĩa vụ thuần khiết, được chi phối bởi lý trí, chứ không phải từ lợi ích cá nhân hay những xu hướng cảm xúc. Kant cũng đưa ra khái niệm “lệnh bắt buộc tuyệt đối”, mà ông coi là một quy tắc đạo đức mang tính phổ quát, nhằm hướng dẫn con người trong việc đưa ra quyết định. Quan điểm cơ bản này cho thấy giá trị đạo đức không phụ thuộc vào kết quả của các hành động, mà nằm ở động cơ xuất phát từ ý thức nghĩa vụ – những động cơ tôn trọng giá trị bản chất của con người với tư cách là những cá thể có giá trị riêng biệt.