Bức thư mở về công việc dịch thuật” của Martin Luther là một tác phẩm thần học được viết vào đầu thế kỷ 16, trong thời kỳ Cải cách Tôn giáo. Cuốn sách này nhằm bảo vệ những bản dịch Kinh Thánh của Luther sang tiếng Đức, đặc biệt là để đáp trả các chỉ trích từ phía giới cầm quyền Công giáo đối với cách diễn giải Kinh Thánh của ông. Văn bản này thảo luận về những thách thức và trách nhiệm khi dịch các văn bản thiêng liêng, đặc biệt là trong những tình huống liên quan đến các vấn đề thần học gây tranh cãi như quan điểm “chỉ có đức tin mới giúp con người được cứu rỗi”. Trong bức thư, Luther trả lời những thắc mắc của một người bạn về các lựa chọn dịch thuật của mình, đặc biệt là việc sử dụng từ “sola” (một mình) trong bản dịch Rô-ma 3:28. Ông lập luận rằng chỉ có đức tin mới là yếu tố then chốt để con người được cứu rỗi theo đạo Cơ Đốc và là điều kiện cần thiết để truyền đạt đúng ý nghĩa mà Thánh Phao-lô muốn gửi gắm. Luther nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sử dụng ngôn ngữ dễ hiểu, phù hợp với người bình thường nói tiếng Đức, thay vì chỉ dựa vào các bản dịch chính xác theo nguyên văn tiếng Hy Lạp hoặc Latinh – những bản dịch có thể gây hiểu lầm. Sự ủng hộ nhiệt thành của Luther đối với một phương pháp dịch thuật sâu sắc và chân thành hơn cho thấy niềm tin của ông rằng ngôn ngữ phải phục vụ nhu cầu của những người tin vào đạo Cơ Đốc, giúp họ hiểu rõ và tham gia sâu rộng vào đức tin này. Xuyên suốt tác phẩm, Luther luôn bảo vệ quyền lực và năng lực dịch thuật của mình trước những cáo buộc từ đối thủ, khẳng định rằng việc hiểu đúng ý nghĩa Kinh Thánh là yếu tố then chốt đối với sự phát triển của Giáo hội.